Nhớ một bài thơ cũ trong thời đại Thơ Mới

         Nhớ bài cụ viết về các lăng. Năm ngoái về thăm lãng Tự Đức, tôi vừa bước từng bước, vừa để cho óc hồi phục từng câu thơ của Vân Bình

Nhớ một bài thơ cũ trong thời đại Thơ Mới

Viếng cành thăm nghiêm cảnh có gì
Đôi cây sứ cổ lá xanh rì
Con oanh thánh thót xuyên cành liễu
Cánh bướm lăng quăng chọc khóm vi…
… Lá ngô như lá gan khô héo
Khô héo lòng còn theo lẽo đẽo…

         Rồi gì nữa, lại quên mất. Ôi biết bao mặt người năm ấy, tháng ấy giờ còn không nhớ rõ nữa là mấy câu thơ! Thế mà có mấy câu tôi không quên được. Chắc các bạn ở Huế đều thuộc bài:

Ớ Thị Bằng ơi đã mất rồi!
Ớ tình ớ nghĩa ớ duyên ơi!

      những ớ và ơi đứt ruột đau lòng, rất chi là Huế ấy! (Người ta bảo của vua Tự Đức. Anh Phan Văn Dật bảo tôi không phải, anh đọc tên bốn bà phi, thuộc cả lý lịch từng bà, nhưng chả có bà nào là Bằng… Tôi tin anh Dật đúng). Nhưng cái chính là bài ấy có hai câu tuyệt tác:

Đập cổ kính ra tìm lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi
mà cụ Vân Bình nhắc lại, không kém tuyệt vời.
Chạnh nhớ Bâng Phi gương cổ vỡ
Tàn y xếp để hay còn hương

Nhớ ai nữa? Ờ, nhớ một bài thơ cũ trong thời đại Thơ Mới ấy, một nhà thơ được Phan Bội Châu mến phục. Anh hơn tôi 11 tuổi, nhưng không khinh tôi là trẻ con, giao cho tôi đề tựa tác phẩm minh: MÙA CỔ ĐIỂN. Trước cách mạng, anh từng góp tiền bạc giúp Tản Đà chữa bệnh cho Bích Khê, cho Hàn Mặc Tử, giúp đỡ tôi trong cuộc sống khó khăn. Cách mạng về, anh là người đầu tiên dịch thơ của Bác! Tôi muốn nói Quách Tấn. Liên hệ cùng anh khó khăn, tôi xin chép ở đây mấy bài thơ nhớ bạn của anh được chứ?

Từ khóa tìm kiếm nhiều: văn học hiện thực